”Xin chào, cháu là Severn Suzuki, thay mặt cho ECO - Tổ chức Trẻ em vì
môi trường. Chúng cháu là một nhóm 12-13 tuổi đang cố gắng tạo ra một sự
khác biệt...”.
Một đoạn băng ghi hình bài phát biểu về môi trường của
cô bé 12 tuổi tại Hội nghị thượng đỉnh Trái đất ở Rio de Janeiro, Brazil
từ năm 1992 đang làm nóng các trang mạng xã hội, blog cá nhân tháng 10
qua.
Đặc biệt trên trang mạng YouTube, ngay sau khi thông
tin loài tê giác một sừng của VN bị tuyệt chủng hoàn toàn, không ít lời
bình tiếng Việt bày tỏ sự đồng cảm và liên hệ với bài phát biểu về những
điều cô bé đã dự cảm được.
Tự thành lập một tổ chức trẻ em vì môi trường (ECO) khi
mới 10 tuổi, hai năm sau đó lại cùng bạn bè quyên tiền trang trải mọi
chi phí tham dự hội nghị thượng đỉnh Trái đất đầu tiên, Severn Suzuki đã
trở thành “cô gái khiến cả thế giới im lặng trong 6 phút”. Nước mắt và
những gương mặt sững sờ của các nhà lãnh đạo trên thế giới còn hiện rõ
trong băng ghi hình vì bài phát biểu mà trong đó một cô bé đã dùng ngôn
ngữ để trừng phạt và cảnh thức người lớn, vì “đã không bảo vệ cô và bạn
bè từ thảm họa môi trường đang ngày một hiện rõ”.
“Cháu sợ ra ngoài ánh nắng mặt trời vì những lỗ thủng
trên tầng ozone. Cháu sợ hít thở không khí vì cháu không biết có những
loại hóa chất gì trong đó. Mới vài năm trước cháu vẫn thường đi câu cá
với bố ở quê Vancouver, còn bây giờ cháu thấy lũ cá với đầy tế bào ung
thư”.
“Cháu đang đấu tranh cho tương lai của bản thân. Mất đi
tương lai của mình không giống như thua một cuộc bầu cử, hay mất đi vài
điểm trên sàn chứng khoán. Cháu ở đây để nói thay cho những đứa trẻ
đang chết đói mà không ai nghe được tiếng khóc của chúng. Cháu ở đây để
nói thay cho vô số loài động vật đang chết dần trên cả hành tinh này vì
không có nơi nào để đi.” Khó có thể cưỡng lại sức thuyết phục của cô gái
nhỏ, những điều cô cảnh báo gần 10 năm trước đây, đang hiện ra ngày một
cách rõ ràng hơn. Nhiều cư dân mạng xem đoạn băng không khỏi liên tưởng
đến sự việc gần đây xảy ra với tê giác Java và thốt lên: “Chúng ta cũng
đã không thể bảo vệ được cá thể tê giác cuối cùng của chúng ta!”.
Không quá thể hiện cảm xúc bằng đôi mắt hay bàn tay,
nhưng với giọng điệu quả quyết, có những lúc cô bé gần như cầu xin các
đại biểu: “Cháu chỉ là một đứa trẻ và cháu không biết hết mọi giải pháp,
nhưng cháu muốn các cô chú hiểu rằng các cô chú cũng thế. Các cô chú
không biết cách xử lý những lỗ thủng ở tầng ozone, không biết cách khiến
cá hồi trở lại một con suối đã ngưng chảy, không biết cách hồi sinh một
loài vật đã tuyệt chủng và cũng không thể mang lại những khu rừng ở
những nơi giờ đây chỉ còn là sa mạc. Nếu các cô chú không biết cách khắc
phục hậu quả thì xin đừng phá hoại thêm nữa!”.
Severn Suzuki và những người bạn ECO của cô đã đến Rio
bằng cách tổ chức bán hàng nướng, bán bông tai, vòng cổ làm bằng tay...
Kết thúc sáu phút trình bày của cô bé, ông Al Gore, sau này trở thành
phó tổng thống Mỹ, đã chạy tới chúc mừng Severn Suzuki về một bài phát
biểu mà ông thấy “hay nhất, muốn nghe nhất tại hội nghị”.
Ông Al Gore sau này đã đánh dấu cuộc đời làm chính trị
của mình bằng nhiều đóng góp cho môi trường và đoạt giải Nobel hòa bình
năm 2007. Cô bé 12 tuổi ngày nào cũng tiếp tục hiện thực hóa mọi lời nói
trong bài phát biểu thành hành động. Hôm nay, ở tuổi 32, cử nhân khoa
học của Trường đại học Yale, cô đã có hơn 20 năm đi khắp thế giới, nổi
tiếng là một diễn giả về các vấn đề môi trường. Cô gái vẫn tiếp tục thức
dậy mỗi sáng và ngửi thấy sự tàn phá sinh thái trong không khí. Rất
nhiều điều cô đề cập và dự cảm được trong bài phát biểu ngắn của mình
vẫn còn hiện hữu và đang trở thành hiện thực của hôm nay...
Theo Tuoitre.vn
NGA LINH
Nhận xét
Đăng nhận xét